Home » Cuộc sống muôn màu » Nao nao nhớ Tết

Nao nao nhớ Tết

Hà Nội mới vào đầu Chạp, cánh chị em văn phòng đã xôn xao chuyện Tết. Người thì hối hả đặt đồ, người thì bàn tán chuyện Tết mệt, Tết bận… Đã từ bao giờ, Tết luôn đi kèm với những vội vã, những ngày qua quá nhanh và những dự định chưa bao giờ làm kịp. Dẫu thế, cái không khí lành lạnh, mưa phùn này đã khiến cho tất thảy chúng ta nao nao nhớ Tết!


Khoảng 20 năm trước, khi thế hệ 8x đời cuối như tôi còn là những cô bé cậu bé 9, 10 tuổi thì cái Tết thật đơn giản là ăn ngon, mặc đẹp. Đó là lúc mẹ chuẩn bị thật nhiều món ngon, bố thì luôn tự gói bánh chưng cho cả nhà. Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác chờ nồi bánh chưng trong đó có cái “bánh còn” tí hon bố hay gói. Cái bánh chưng được ăn sớm vào ngày 29 Tết mang trong đó biết bao háo hức, biết bao mùi vị mà tôi không thể gọi thành lời. Tôi cũng không thể nào quên được hương vị của món bánh ngào ăn vào đêm 30 Tết. Bánh ngào xứ Nghệ hao hao tựa bánh trôi tàu ở miền Bắc, nhưng cái ngọt thơm của mật mía thì chỉ có món bánh ngào mới có được. Sau ăn, thì đến mặc. Bố mẹ tôi đều là công chức, nên Tết chị em tôi cũng được sắm tươm tất hơn một chút. Mỗi cái Tết, chị em tôi đều được sắm chung một kiểu quần áo, năm thì là quần yếm, năm thì là quần bò – những “mẫu” quần áo mà chỉ có Tết mới được sắm, được diện. Cho đến bây giờ, khi xem lại những tấm ảnh ngày xưa, tôi vẫn thấy mấy bộ quần áo ấy đẹp vô cùng.


Thêm chục năm nữa, khi chúng tôi 20 tuổi. Tết với những đứa sinh viên xa nhà là những chuyến xe về quê chật cứng người, chỉ được một chỗ ngồi ngay lối đi thôi cũng đã là may mắn. Ấy vậy mà từ bác phụ xe đến người đi xe, ai ai cũng tươi rói. Sau gần 8 tiếng đồng hồ trên chiếc xe chật cứng ấy, sẽ là nhà, là quê. Có người 1 năm, có người 6 tháng, mới được trở về. Tôi đã không còn những bộ quần áo mới mà chờ cả năm mới được may, bố cũng chẳng còn gói bánh chưng tí hon, Tết lúc đó là được gần bố mẹ thêm vài ngày, không học hành không thi cử, Tết là những ngày nghỉ ngơi thực sự. Chiều Ba mươi Tết, khi những chiếc bánh chưng đã được luộc chín treo trên giá bếp, khi giò lụa xôi gấc đã lên khuôn, nhà cửa đã tươm tất gọn gàng, mẹ sẽ chuẩn bị một nồi nước lá thật thơm cho cả nhà. Mùi lá mùi già quanh quất trong gió lạnh có thể làm bất cứ ai thấy ấm lòng vào những ngày 30 Tết.

Giờ đây, tôi đã gần 30 tuổi và đã có gia đình riêng, Tết sẽ gắn liền với thêm nhiều nhiệm vụ quan trọng: quà cho nhà nội, quà cho nhà ngoại, cơm 30 Tết nấu món gì, mùng 1 Tết đi những đâu… cái Tết dường như bận rộn hơn, tất bật hơn. Năm đầu tiên lấy chồng, năm đầu tiên ăn Tết ở Hà Nội, được chứng kiến một Hà Nội rất khác. Bao nhiêu đông đúc, ồn ào, hối hả thường nhật nhường chỗ cho những ngày Tết yên bình, thong dong, tĩnh tại. Tạm gác những bận bịu sang một bên, tự thưởng cho mình một chút thời gian trong một quán café ở góc phố Hà Nội những ngày Tết, tôi thấy yêu gấp bội cái khoảnh khắc mỗi năm chỉ có một lần này.

Năm nay, khi “còn một tháng nữa thôi là Tết”, dẫu tôi và chồng vẫn chưa thương lượng được việc năm nay sẽ ăn Tết bên nội hay xin phép về bên ngoại; dẫu tôi vẫn chưa nghe thấy sếp nhắc gì vụ thưởng Tết … thì cái cảm giác nao nao khi nghĩ tới Tết vẫn còn nguyên trong tôi. Tôi vẫn mong Tết như đứa trẻ năm xưa háo hức chờ món bánh chưng tí hon của bố, như cô bé lên năm lên mười mong bộ quần áo mới mẹ may, như cô sinh viên hai mươi mong Tết để được về nhà.

Với tôi, mùa Xuân luôn là mùa đẹp nhất, và Tết thì vẫn sẽ là những ngày vui. Nao nao nhớ Tết

~Đinh Mỹ Hạnh

comment closed

Copyright © 2014 · Dế Mèn Fecon · Mọi thông tin hình ảnh đều sở hữu bởi FECON
Designed by KBROS.,JSC